Lãnh đạo, quản lý có 3 loại quyền lực: Địa vị, kiến thức và nhân
cách, trong đó hai quyền lực sau có sức hấp dẫn đích thực hơn loại quyền lực
thứ nhất', Nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan chia sẻ.
Ông Vũ Khoan khi đương chức
là nhà ngoại giao kì cựu, khi về hưu lại dành tâm huyết giảng dạy và
truyền thụ kiến thức cho thế hệ sau, đặc biệt là các lãnh đạo trẻ.
Ông cũng là một trong số không
nhiều những lãnh đạo đã nghỉ hưu vẫn dõi theo những tiến triển của thời cuộc,
và đưa ra nhiều gợi mở quan trọng cho công tác hoạch định chính sách và kỹ năng
lãnh đạo, quản lý...
Phóng viên Tuần Việt Nam đã có
cuộc trao đổi với nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan xung quanh chủ đề về phẩm chất
của đội ngũ cán bộ quản lý, lãnh đạo
Lãnh đạo phải có sức hấp dẫn
- Ông đánh giá như thế nào về
kỹ năng lãnh đạo của các cán bộ quản lý, lãnh đạo hiện nay?
- Liên quan đến chủ đề anh hỏi thì hiện nay, tôi đang lên
lớp giảng bài ở Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh về kỹ năng lãnh
đạo, quản lý.
Phải nói rằng, trong quá khứ xã hội chúng ta chưa coi
trọng kỹ năng lãnh đạo. Tôi không tìm đâu ra cuốn sách nào của Việt
Nam nói về kỹ năng quản lý, lãnh đạo một cách chuyên nghiệp, khoa học và
bài bản, chắc do vì cơ chế quản lý quan liêu bao cấp không chú ý chuyện
này.
Chẳng hạn khi nói về kỹ năng lãnh đạo thì một chính
khách phát biểu phải khác với dân thường. Tôi thấy thỉnh thoảng một vài
vị cán bộ quản lý của mình phát ngôn dễ dãi quá. Điều này một phần do bản thân
lãnh đạo ít trau dồi kỹ năng, một phần do thiếu môi trường đào tạo cung cấp
phương pháp học tập và rèn luyện kiến thức và kỹ năng tổng hợp từ lịch sử, địa
lý, văn hóa tới nghệ thuật, sức khỏe, v.v...song hành với các kỹ năng mềm như
viết diễn văn, hùng biện hay thương lượng, đàm phán, v.v...
Thế hệ lập quốc, thế hệ Bác Hồ phải đối đầu
với những thử thách cam go. Tuy lý thuyết ít, nhưng trải nghiệm cuộc
sống rất khủng khiếp, trải qua thực tế tù đày, chiến tranh, đối đầu với
những kẻ thù rất hùng mạnh.
Vì vậy, dù không được đào tạo cơ bản nhưng họ được đào
tạo bởi trường đời, bởi quá trình tự học và tự trải nghiệm. Thế hệ cán bộ
quản lý, lãnh đạo hiện nay nhiều người không trải qua thử thách ấy, lại
không được học về kỹ năng quản lý, lãnh đạo. Đấy là cái khó của người
cán bộ quản lý, lãnh đạo.
- Vậy, tố chất nào quan
trọng nhất với một người cán bộ quản lý, lãnh đạo, thưa ông?
- Một người cán bộ quản lý, lãnh đạo đòi hỏi nhiều
tố chất. Theo tôi, cái quan trọng nhất là phải hấp dẫn được người
khác bằng trí tuệ và nhân cách của mình. Người quản lý, lãnh đạo mà
không có sức hấp dẫn thì không phải lãnh đạo đích thực.
Lãnh đạo là gì? Lãnh đạo là người đề ra mục
tiêu và dẫn dắt mọi người đi theo mục tiêu đó, muốn dẫn dắt được thì
người ta phải nghe anh.
Nếu anh dùng quyền lực để áp chế người ta nghe
mình thì họ chỉ nghe giả vờ thôi. Muốn người ta tự nguyện đi theo thì
anh phải có sức hấp dẫn về trí tuệ và nhân cách.
Có thể khái quát lãnh đạo, quản lý có 3 loại quyền lực:
Địa vị, kiến thức và nhân cách, trong đó hai quyền lực sau có sức hấp dẫn đích
thực hơn loại quyền lực thứ nhất.
Để có sức hấp dẫn thì những tố chất khác của một nhà quản
lý, lãnh đạo, dù là lãnh đạo tổ chức, doanh nghiệp Nhà nước hay lãnh đạo tổ
chức tư nhân thành công cần phải có.
Đó là: không những phải hiểu về bản thân mình mà cần hiểu
được đất nước mình, dân tộc mình hình thành và phát triển ra sao để xây dựng
cho mình một tinh thần công dân có trách nhiệm cao cả hơn nữa. Muốn trở thành
lãnh đạo thì cần phải biết cách học hỏi các vị tiền bối, những nhà lãnh đạo
đương thời và quá khứ, cả trong nước lẫn ngoài nước để biết cách phân tích
những tố chất, hành vi, hiểu được tầm nhìn và vai trò ảnh hưởng của nhà lãnh
đạo, để rồi từ đó tìm ra phương pháp rèn luyện và tạo động lực phấn đấu cho
riêng mình. Phải có một tâm hồn nghệ thuật, biết thưởng thức âm nhạc và cảm thụ
cái đẹp. Đặc biệt là yếu tố về sức khỏe và những kỹ năng vượt khó.
Những yếu tố quan trọng trên đều không phải tự nhiên mà
có mà phải được học, rèn luyện và trải nghiệm từ rất sớm may ra có thành
công, và nghiên cứu cho thấy lứa tuổi để bắt đầu tập trung rèn luyện những tố
chất trên thường đạt hiệu quả tối ưu khi ở lứa tuổi 20 đến 25 tuổi.
- Muốn trở thành lãnh đạo
"hấp dẫn" như ông nói thì có khó không?
- Điều đầu tiên, tôi cho rằng cán bộ quản lý, lãnh đạo
cũng phải có tố chất, nhiều khi là trời cho. Có những người được
đào tạo rất tốt nhưng không lãnh đạo được vì không có tố chất và sức
hấp dẫn. Thậm chí có những người đầy kiến thức nhưng khi làm lãnh đạo
thì chẳng ra gì, vì họ không có "duyên" làm lãnh đạo.
Còn đối với những người đã có tố chất lãnh đạo rồi thì
tố chất đó phải được rèn luyện qua hai môi trường. Một là trường học
chính thống, hai là lăn lộn trong thực tiễn trường đời trên cơ sở cái
trời cho của mình. Trường học chính thống không đồng nghĩa hoàn toàn với
bằng cấp như thực tế hiện nay.
Thế hệ chúng tôi rụt rè lắm
- Ông có nhắc đến môi trường
đào tạo cán bộ quản lý, lãnh đạo, ở Việt Nam ông đánh giá vấn đề này thế
nào?
Đào tạo cán bộ quản lý, lãnh đạo ở nước ta đang có lỗ hổng,
kể cả lãnh đạo khối Nhà nước lẫn khối tư nhân, doanh nghiệp.
Điều này có nhiều nguyên nhân. Trước hết là trong công
tác cán bộ, các chức danh chưa có tiêu chuẩn. Ví như tiêu chuẩn vụ trưởng
gồm có những tiêu chuẩn gì? Ai đáp ứng được những tiêu chuẩn ấy thì mới bổ
nhiệm. Hiện tại, ở nước mình không có tiêu chuẩn và có thể xếp một
người vào bất kỳ chỗ nào cũng được. Ở các nước tiên tiến họ có tính
chuyên nghiệp cao là vì mỗi chức danh đáp ứng bấy nhiêu tiêu chuẩn.
Tôi thấy môi trường đào tạo cán bộ quản lý, lãnh đạo hiện
nay phần lớn thiên về lĩnh vực kinh doanh, quản trị chung, chủ yếu liên quan
tới kỹ năng mềm mà chưa cung cấp kiến thức và kỹ năng chính trị - xã hội. Cũng
như kỹ năng hùng biện, kỹ năng viết diễn văn, kỹ năng sinh tồn, kỹ năng ứng phó
với tình huống, chưa đưa được mục tiêu về ý chí, sức khỏe, đạo đức... vào
chương trình đào tạo.
Cán bộ quản lý, lãnh đạo phải rành lịch sử, văn hóa dân
tộc Việt, phải đặt câu hỏi để yêu quê hương, đất nước thì mình cần làm gì và
làm thế nào để gây dựng và nuôi dưỡng lòng yêu nước và tự hào dân tộc một cách
không khô khan, sáo rỗng.
So sách các yếu tố trên với các nhà lãnh đạo nổi bật
trong nước và trên thế giới, ta hãy đặt câu hỏi: vì sao họ đều có sức khỏe đáng
nể và có những kỹ năng vượt qua thử thách một cách kỳ diệu đến như vậy?
Nhiều lần tham gia đối thoại,
gặp gỡ với các bạn trẻ, ông có nhận xét gì? Nhất là với đội ngũ quản lý,
lãnh đạo trẻ?
- Thế hệ trẻ hiện nay hơn thế hệ chúng tôi hai
điều: Kiến thức của họ rộng hơn, họ tiếp cận được nhiều thông tin
của Việt Nam và thế giới. Thế hệ chúng tôi không được đào tạo cơ
bản, không được tiếp xúc thông tin, nhất là thông tin về thế giới, do
đó hiểu biết của mình về thế giới hạn hẹp.
Các bạn trẻ hơn chúng tôi về sự năng động, mạnh
dạn. Thế hệ chúng tôi rụt rè lắm, không dám nói, không dám tranh
luận. Tất cả do tổ chức sắp xếp, phát biểu nào cũng có bài viết
sẵn, đeo khăn quàng đỏ mà đọc thôi. Tôi có tham gia nhiều cuộc đối
thoại với các bạn trẻ, các bạn hỏi tới tấp từ 8 giờ sáng tới 12
giờ trưa vẫn chưa hết. Các bạn hỏi những vấn đề rất lớn chứ không
phải nhỏ nhặt đâu.
Vậy đâu là điểm còn hạn chế?
- Mặt yếu của giới trẻ, trong đó có lãnh đạo
trẻ, đó là do đào tạo của nền giáo dục chúng ta nên kỹ năng của các
bạn chưa được tốt lắm, kiến thức thì có nhưng biến kiến thúc thành
hành động thì còn yếu.
Các trường của ta ít dạy kỹ năng, chỉ nhồi nhét
kiến thức. Ví dụ như học đối ngoại nhưng không có kỹ năng đàm phán,
kỹ năng viết văn kiện, kỹ năng hùng biện, kỹ năng đối đáp.... Bên cạnh kỹ
năng làm việc, kỹ năng sống cũng có điểm hạn chế.
Giáo dục ở các nước phát triển cho điểm vì sự
sáng tạo chứ không phải vì thuộc bài. Còn ta cứ dạy những chuyện đâu
đâu, trừu tượng không đi vào cuộc sống, trong khi đó những kỹ năng bình
thường lại không có, tính sáng tạo kém vì chỉ nhồi nhét kiến thức,
biến chúng ta thành con vẹt.
Các bạn được đi du học, được tiếp thu văn hóa phương
Tây có một nhược điểm là không thích nghi được với thực tế Việt Nam, sinh
ra chán nản, đưa ra những ý tưởng không hợp thực tế. Mỗi dân tộc có một
văn hóa riêng, muốn làm cán bộ quản lý, lãnh đạo tốt thì phải hiểu được văn hóa
của dân tộc, không thể áp dụng văn hóa nước khác với Việt Nam được. Mỗi
dân tộc có một đặc điểm phát triển riêng, không thể bê cái nguyên xi mô
hình của người ta về nhà mình được.
Vì thế, theo tôi các bạn trẻ nên biết cách tự đào tạo
mình trở thành những nhà cán bộ quản lý, lãnh đạo giỏi. Đồng thời nghiên cứu
các mô hình đào tạo lãnh đạo trên thế giới như trường đào tạo chính khách
Matsushita của Nhật để rút ra bài học cho Việt Nam .
Các bạn trẻ cũng nên tìm cho mình những chương trình đào
tạo kỹ năng lãnh đạo phù hợp với mục tiêu. Đó phải là chương trình có sự khác
biệt rõ rệt và thực tế, có thể giúp các bạn tự mình trau dồi và rèn luyện
để ngày càng trở thành một nhà lãnh đạo "hấp dẫn".
Trần Đông (thực hiện)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét